|
Thánh cả Giuse với chuỗi Mân Côi |
|
Lm. Xuân Hy Vọng |
Thánh cả Giuse với chuỗi Mân Côi
Là người Công Giáo,
hầu hết chúng ta đều yêu mến Đức Mẹ, siêng năng lần hạt Mân Côi,
nhất là vào tháng Mười. V́ mỗi khi suy gẫm Mầu nhiệm Mân Côi, chúng
ta dường như được tháp nhập vào cuộc đời của Mẹ, của Đức Giê-su, và
dĩ nhiên cũng liên quan ít nhiều đến cuộc đời của Thánh Cả Giu-se,
v́ Ngài là trụ cột trong gia đ́nh Thánh Gia Thất. Quay ngược thời gian về khoảng thế kỷ XIX, thời Đức Giáo Hoàng Lê-ô XIII, vị Giáo Hoàng thứ 256, tại vị từ năm 1878 đến 1903. Ngài được mệnh danh là Giáo Hoàng của Kinh Mân Côi, và đă từng minh định rằng: “Kinh Mân Côi là lời cầu nguyện tuyệt vời nhất và là phương cách hiệu quả nhất để đạt tới sự sống đời đời. Đó là phương thuốc cho tội lỗi của chúng ta, và là nguồn gốc phúc lành cho chúng ta.
Không có cách cầu nguyện nào tuyệt vời hơn.”Ngài là vị Giáo Hoàng thọ nhất trong lịch sử Giáo Hội – qua đời lúc 93 tuổi, với tài năng chắp bút sắc bén, thi sĩ thông minh, thần học gia nổi trội, và người sáng lập Học viện Giáo hoàng Thánh Tô-ma A-qui-nô năm 1879 – nay là Đại học Giáo hoàng Thánh Tô-ma A-qui-nô, hoặc Angelicum tại Rô-ma.
V́ ngài ước mong và tin rằng: mỗi lúc siêng năng lần hạt, các tín hữu không quên suy niệm về Thánh Giu-se, bạn trăm năm Đức Ma-ri-a, và là dưỡng phụ của Chúa Giê-su. Từ thời điểm đó trở đi, cứ sau chuỗi Mân Côi, kinh cầu ông Thánh Giu-se được vang lên, và chắc hẳn chúng ta sẽ được lănh nhận nhiều ơn lành đặc biệt qua lời bầu chữa uy quyền của Ngài.
Một đêm kia, theo lẽ thường khi xong việc, ông về nhà th́ lặng lẽ bước vào pḥng riêng; tuy nhiên, không hiểu lí do ǵ ông lại bắt vợ và các con ông dừng việc đọc kinh Mân Côi. Người vợ tế nhị, kéo ông ra ngoài nói chuyện riêng với ông: “Em không thể bắt các con ngưng việc lần chuỗi được. Vả lại, đây là điều đẹp ḷng Chúa, nên anh đừng ngang ngược vậy!”
Đi được một đoạn dài, ông dừng lại, muốn bỏ về v́ trước mặt ông là ngọn núi cao chót vót, khiến ông nhụt chí, đầu hàng. Nhưng cụ già hiền từ ấy không cho phép ngừng, vẫn nắm tay ông, kéo mạnh tiến về phía trước. Khi đă vượt qua đoạn cao chót vót ấy, cụ già liền nói với ông: “Hăy nh́n về phía sau mà xem!”.
Tức th́, ông quay lại, bỗng trông thấy một con vật vô cùng xấu xí, nhưng từ miệng, nó phun lửa xua đuổi họ. Ông bèn sợ hăi, kêu cứu cụ già hiền lành. Thế là cuộc hành tŕnh cứ tiếp tục cho đến khi tới đỉnh núi. Thật bao la hùng vĩ lạ thường! Nhưng trước mắt ông ấy có một cánh cửa đẹp lộng lẫy, mê hồn hơn nhiều. Cụ già liền nhẹ nhàng mở khẽ, mời ông bước vô. Vừa tiến vào, ông sửng sốt v́ chứng kiến cảnh tượng một ngôi thánh đường đẹp diễm lệ tựa như thiên cung.
Ở giữa thánh đường, một người phụ nữ hiền hậu ngồi trên chiếc ngai cao sang, xung quanh vô số các trinh nữ trong phẩm phục đầy màu sắc, trên tay cầm chiếc lá vạn tuế xanh tươi, và hoà giọng với nhau lần chuỗi Mân Côi. Thấy thế, ông ấy cúi chào họ, và cụ già nói với ông nh́n lên trên cao.
Thay v́ trần nhà, ông lại thấy luồng ánh sáng toả chiếu rực rỡ, và tức th́ một tia sáng dường như thẩm thấu tâm hồn ông; liền lúc ấy, ông choàng bừng tỉnh, thức giấc. Tuy nhiên, h́nh ảnh ông cụ già trong giấc mơ vẫn c̣n vương vấn trong tâm trí, và ông chưa nhận ra là ai!
|